12A03
12A03
Tôi...!
Lời ngỏ

Tháng 11, lá đã bắt đầu rụng. Báo hiệu một mùa nữa lại qua. Những cơn gió chiều se lạnh làm dịu lại những tâm hồn đang nóng bỏng. Nhắm mắt lại, tôi thấy mình đang đứng trước một sân ga, chờ một chuyến tàu đặc biệt.

Chuyến tàu khởi hành đưa tôi đi qua ngược lại những miền kí ức xinh đẹp, miền kí ức của một thời ấu thơ… Tàu đưa tôi đi qua những nơi mà tôi từng gắn bó. Dừng lại đầu tiên nơi ngôi trường cấp 2 yêu dấu, kí ức chợt ùa về chật chội trong tâm trí tôi. Nơi cây me tây vẫn vươn mình trong nắng, rì rầm kể những câu chuyện của tháng năm. Những buổi sớm tung nhảy đến trường trên chiếc xe đạp thân thương. Những thầy cô trong trang phục mộc mạc giản dị đến trường mang cho tôi thơ bài giảng mới. Hay cái gốc cây ấy, cái ghế đá ấy là nơi chúng tôi thường đùa nghịch hay đơn giản chỉ là những tâm sự đầu ngày. Tàu lại đi tiếp dừng lại tại ngôi trường tiểu học và mẫu giáo. Lại nhớ những ngày đùa nghịch, chạy trốn hay những hôm mè nheo mẹ không chịu đi học… Nhớ, sao nhớ quá.

Chuyến tàu này đặc biệt, nó không chỉ đưa về quá khứ mà còn đưa trở về hiện tại, để nghiệm lại những gì đang có. Tàu tiếp tục dừng chân tại ngôi trường cấp 3 tôi đang học, nơi nuôi dưỡng tâm hồn tôi, nơi cho tôi nhiều thứ. Những hàng cây cổ thụ đung đưa tán lá nghịch gió, kể câu chuyện tình yêu. Nhớ sáng sớm đến trường trong tà áo trắng tinh khôi, hòa vào màu nắng tạo vẻ đẹp nhẹ nhàng. Và ở đây tôi có những thầy cô như cha mẹ hiền, chăm sóc, dạy bảo chúng tôi tận tình. Bảng đen, phấn trắng và mái tóc lấm chấm bạc của thầy cô tạo nên một màu sắc khó quên trong đời tôi. Ở đây tôi còn có những người bạn thân thiết, yêu thương nhau. Nắng tinh nghịch những tia dài, lướt nhẹ qua làn tóc tối của những ngày vui đùa cùng nhau. Hay đôi khi làn gió làm khô những giọt nước mắt giận hờn. Ghế đá này nơi chúng tôi trò chuyện cùng nhau…

Ở cái lưng chừng 18, tôi bắt đầu mường tượng những giấc mơ, những hoài bão cho riêng mình. Sau khi nghỉ ngơi ở hiện tại, tàu đưa tôi đến với một tương lai. Vì là một nơi chưa có nên nó bị bao phủ bởi khói sương mờ ảo. Ở đây tôi thấy biết bao nhiêu hình ảnh của mình trong tương lai. Một bác sĩ, một doanh nhân hay chỉ là một người bán hàng. Nói chung, một miền đất mờ ảo, nơi chôn giấu giấc mơ.

Chuyến tàu dừng lại, cơn gió lành lành làm tôi thức giấc. Chợt nhận ra những gì mình trải qua chỉ là giấc mơ. Ngồi đây, sau khi trải qua một chuyến tàu dài, tôi nghe lời thì thầm của gió như phút nhẹ nhàng của lá vàng rơi. Lá nhắn nhủ tôi nên yêu quí những gì đã trải qua, sống tốt với những gì đang có và có trách nhiệm với tương lai.

Chuyến tàu đặc biệt này, một mình tôi trải qua thì không đủ. Tôi muốn mọi người đi cùng tôi, cùng trải nghiệm cùng tôi. Lặng một chút nghe khúc ca của kí ức, để thấy ánh nhìn da diết của thầy cô, để trải nghiệm lại lòng mình.

Chuyến tàu đặc biệt tên TÔI khởi hành…

ABA - TRẮNG SẠCH TINH TƯƠM ^_^

TÁC GIẢ: Dạ Thảo
LƯỢT XEM: 2192
BÌNH LUẬN: 0
ĐỌC TIẾP